Chương 1

TChương 1:
Sáng thứ Hai.

Lâm An Nhiên ôm tập tài liệu cao ngất, vừa đi vừa thầm cầu nguyện:
“Xin ông trời cho con qua tuần này yên ổn, không vấp ngã, không bị sếp mắng, không quên deadline…”

Nhưng ông trời hình như… bận việc khác.

“Rầm!”
Một tiếng động khá lớn vang lên ngay ở sảnh tầng trệt tòa nhà văn phòng.

Tập tài liệu từ tay cô văng tung tóe. Cô thì lảo đảo, suýt nữa thì bổ nhào xuống đất.

Một bàn tay rắn chắc nhanh chóng vươn ra, kịp thời đỡ lấy cánh tay cô.

“Xin lỗi!” An Nhiên hoảng hốt cúi đầu, chưa kịp nhìn người kia là ai.

Người đàn ông thấp giọng đáp: “Không sao.”

An Nhiên vội vàng cúi xuống nhặt tài liệu, chỉ mong thoát khỏi tình huống xấu hổ này càng nhanh càng tốt.
Nhưng lúc ngẩng lên, cô mới sững lại.

Người đàn ông trước mặt, khí chất lạnh lùng mà cao quý, bộ vest thẳng tắp, đôi mắt đen sâu thẳm, y như bước ra từ trang bìa tạp chí tài chính.

Hơn nữa… hình như cô đã từng thấy anh trên báo?
Nếu không nhầm, anh ta là Thẩm Dục Hàn – tổng giám đốc Thẩm thị, tập đoàn tài chính lớn nhất nhì thành phố.

An Nhiên lập tức có cảm giác… hôm nay tiêu rồi.

Cô luống cuống cúi đầu thêm lần nữa: “Thật, thật sự xin lỗi anh!”

Thẩm Dục Hàn nhìn cô, ánh mắt lạnh nhạt quét một vòng từ đầu đến chân, ngừng lại nơi vết mực loang lổ trên tay áo sơ mi của cô.

Ánh mắt anh khẽ động.

“Không sao.” Anh nhàn nhạt nói, giọng trầm thấp nghe cực kỳ dễ chịu.

Vài nhân viên khác trong sảnh bắt đầu rì rầm:
“Ôi trời, đẹp trai quá!”
“Chị kia số hưởng thật, được tổng tài đỡ tay!”
“Chỉ mong va trúng anh ấy một cái cũng được…”

An Nhiên vừa ngượng vừa muốn chạy trốn ngay lập tức.

Cô vội vã ôm tập tài liệu, cúi đầu như phạm nhân trốn tội, líu ríu bước nhanh vào thang máy.

Cô không biết, phía sau lưng, ánh mắt của Thẩm Dục Hàn vẫn còn dõi theo bóng cô một lúc rất lâu.
Kể từ sáng hôm đó, Lâm An Nhiên nghĩ rằng, mình với vị tổng giám đốc đỉnh cao kia chắc chắn sẽ không còn liên quan gì tới nhau nữa.

Dù sao thì thế giới của họ… khác nhau một trời một vực.

Cô chỉ mong mỗi ngày trôi qua yên ổn, tuyệt đối tránh xa rắc rối.

Nhưng hình như có cái gì đó sai sai.

Ví dụ như hiện tại.

An Nhiên đứng trong thang máy, mắt cụp xuống, tay ôm tập tài liệu chờ thang chạy.
Thang máy dừng ở tầng ba.

Cửa mở ra, và — tổng giám đốc Thẩm Dục Hàn, tay đút túi quần, lạnh nhạt bước vào.

Cả thang máy như rơi vào trạng thái đông cứng.

Mọi người lặng im, nín thở.
An Nhiên cũng lúng túng nép vào một góc nhỏ.

Cô lén liếc anh qua khóe mắt:
Anh đứng đó, cao lớn thẳng tắp, gương mặt không biểu cảm, khí chất như núi băng Nam Cực.

Tim cô tự dưng đập nhanh một nhịp.

Không được nghĩ linh tinh!
Người ta chỉ vô tình đi chung thang thôi!

Thang máy đi thêm hai tầng thì dừng.
Mọi người lần lượt bước ra, cuối cùng chỉ còn lại mỗi cô và anh.

Khoảng cách trong thang máy lúc này… không thể không khiến người ta để ý.

An Nhiên thấp thỏm, vờ vĩnh nhìn chằm chằm vào nút bấm tầng.

Đúng lúc ấy, một giọng nam trầm thấp vang lên phía sau:
“Em làm ở tầng nào?”

An Nhiên cứng người.

…Anh đang hỏi mình?

Cô líu ríu đáp: “Tầng 12 ạ.”

Một tiếng “Ding” vang lên, cửa thang máy mở ra ở tầng 12.
An Nhiên vội cúi đầu, ôm tài liệu chạy vọt ra ngoài như trốn nợ.

Phía sau, Thẩm Dục Hàn vẫn đứng đó, môi khẽ cong lên một đường gần như không thể nhận ra.

Buổi tối hôm đó, trong phòng họp cao cấp của Thẩm thị.

Trợ lý riêng cẩn thận báo cáo:
“Tổng giám đốc, lịch trình sáng mai của ngài đã sắp xếp xong. Thang máy chuyên dụng cũng đã chuẩn bị.”

Thẩm Dục Hàn nhàn nhạt ngắt lời:
“Không cần thang máy chuyên dụng. Tôi đi thang nhân viên.”

Trợ lý suýt nữa rớt luôn cái ipad trong tay.

Đi… thang nhân viên?
Tổng giám đốc đại nhân của bọn họ – người từng vì một phút trễ thang máy mà lập tức đầu tư xây hẳn hệ thống thang riêng — bây giờ muốn đi thang máy nhân viên???

Bị sét đánh còn hợp lý hơn.

Nhưng không ai biết, trong ánh mắt lạnh lùng kia, có một tia ý cười thản nhiên:
Cô gái nhỏ tầng 12…
Mai gặp lại.
Sáng hôm sau.

Lâm An Nhiên vác thân hình ngái ngủ tới công ty, trong tay còn cầm một ly cà phê vừa mua vội ở quán tiện lợi.

Mục tiêu hôm nay:

Không gây chuyện.

Không va trúng tổng tài.

Không làm mất mặt bản thân.

Nhưng đời đúng là không như mơ.

Vừa bước ra khỏi thang máy, cô đã đụng phải một bức tường thịt — ấm áp, thơm mùi nước hoa nam nhàn nhạt.

Cà phê trên tay cô vì lực va chạm mà…
“Sọt” một phát — đổ luôn lên áo người ta.

An Nhiên trợn tròn mắt.
Cả người cứng đơ như tượng.

Rồi cô ngẩng đầu nhìn…

Là anh.
Vẫn khí chất lạnh lùng đó, khuôn mặt tuấn tú đó, ánh mắt sâu thẳm đó.

Thẩm Dục Hàn.

Áo sơ mi trắng tinh của anh vừa mới mặc, giờ dính một vết cà phê nâu nhạt.

Cả văn phòng xung quanh chết lặng.

Mọi người đổ dồn ánh mắt về phía hai người.
Cô gái nhỏ cầm ly cà phê với ánh mắt hoảng hốt.
Người đàn ông cao lớn đứng thản nhiên như thể… chuyện này chẳng đáng gì.

Một giây.
Hai giây.
Ba giây.

An Nhiên run run lắp bắp:
“Xin… xin lỗi tổng giám đốc… Tôi… tôi không cố ý…”

Cô hoảng quá, vội rút khăn giấy trong túi ra, định lau áo cho anh.

Ai ngờ tay cô chưa kịp chạm vào, cổ tay đã bị anh nhẹ nhàng bắt lấy.

Giọng nói trầm thấp của Thẩm Dục Hàn vang lên ngay trên đỉnh đầu cô:
“Không cần.”

Cả người An Nhiên nóng bừng, không dám ngẩng lên.

Nhưng bất ngờ, Thẩm Dục Hàn lại cúi xuống, ghé sát tai cô, thấp giọng nói:
“Em nợ anh một bữa cà phê.”

An Nhiên trợn tròn mắt:
“Hả?”

Không đợi cô phản ứng, anh đã buông cổ tay cô ra, chậm rãi chỉnh lại tay áo, quay người bước đi.

Còn cô… đứng đơ tại chỗ, ngơ ngác như chú thỏ con lạc đường.

Suốt buổi sáng hôm đó, An Nhiên cứ bứt rứt trong lòng.

Cô tự trách mình:
“Trời ơi, đúng là đồ hậu đậu. Vừa đụng người ta hôm trước, hôm nay lại đổ cà phê lên người ta… Lần sau chắc khỏi thăng chức luôn quá…”

Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, cô cũng tự an ủi:
“May mà anh ta không nổi giận. Chắc mình chỉ là một hạt bụi nhỏ trong mắt tổng giám đốc thôi. Người ta bận trăm công ngàn việc, ai mà rảnh để để ý mình chứ…”

Thế nên, rất nhanh, cô quẳng chuyện sáng nay ra sau đầu, tiếp tục cuộc sống làm việc vô tư như thường.

Cô không hề hay biết, có một người đàn ông ở một góc khuất văn phòng, khẽ nhấc khóe môi cười nhạt khi nhìn thấy bóng dáng nhỏ bé kia tất bật chạy tới chạy lui.
Buổi trưa.

An Nhiên tranh thủ xuống căng tin sớm, hy vọng tránh cảnh xếp hàng dài dằng dặc.

Vừa bưng khay thức ăn ra, cô mới nhận ra… hết chỗ ngồi.

Cả căng tin đông nghịt, đâu đâu cũng là người.

An Nhiên lúng túng đứng giữa dòng người, tay ôm khay, chân nhúc nhích, mắt dáo dác tìm một góc trống.

“Qua đây.”

Giọng nói trầm thấp vang lên bên cạnh.

Cô quay đầu — là Thẩm Dục Hàn.

Người đàn ông ngồi một mình ở chiếc bàn sát cửa sổ, dáng vẻ ung dung, thản nhiên như thể mời cô chỉ là chuyện thường ngày.

An Nhiên sững người mất ba giây.

Trong đầu cô bật ra một suy nghĩ hết sức vô thức:
“Lẽ nào… lẽ nào mình bị hiểu nhầm là nhân viên cấp cao rồi?”

Cô lắp bắp: “Tôi… tôi ngồi chỗ khác cũng được ạ…”

Thẩm Dục Hàn nhướng mày, ánh mắt nhàn nhạt quét một vòng quanh căng tin chật kín.

Ánh mắt ấy không cần nói ra thành lời:
Chỗ khác? Em đi đâu?

Cuối cùng, An Nhiên đành ôm khay, ngoan ngoãn đi tới.

“Ngồi đi.” Anh khẽ kéo ghế ra một chút, động tác tự nhiên như đã quen thuộc từ lâu.

An Nhiên rụt rè ngồi xuống, cúi đầu ăn cơm, không dám ngẩng lên nhìn.

Không khí có phần kỳ lạ.

Thẩm Dục Hàn thì vẫn bình tĩnh ăn từng miếng, thỉnh thoảng liếc qua cô gái nhỏ đang cắm cúi gặm đùi gà.

Khóe môi anh hơi cong, không rõ là cười hay chỉ đơn thuần thoải mái.

Ăn xong, An Nhiên định lỉnh đi ngay để tránh gây chú ý.

Nhưng lúc ra đến cửa, trời đổ mưa.

Cơn mưa mùa hè bất chợt, nặng hạt và dày đặc.

Cô đứng trước cửa căng tin, nhìn màn mưa trắng xóa mà ảo não:
“Biết vậy mang theo ô rồi…”

Trong lúc đang phân vân, một chiếc ô đen bất ngờ đưa tới trước mặt cô.

“Đi chung.” Giọng nói quen thuộc.

An Nhiên giật mình, ngẩng đầu nhìn Thẩm Dục Hàn.
Áo sơ mi trắng của anh dưới ánh mưa nhạt nhòa, càng khiến cả người như tỏa ra một tầng ánh sáng mờ mờ.

“Không cần đâu ạ, tôi đợi một lát cũng được…” Cô ngượng ngùng lắc đầu.

Thẩm Dục Hàn nhìn cô một cái, không nói thêm lời thừa, trực tiếp nghiêng ô về phía cô hơn phân nửa.

An Nhiên há hốc miệng.

Cô đâu thể cứ để tổng giám đốc cầm ô chịu mưa vì mình như vậy được?

Trong lúc lúng túng, cô chỉ biết nhỏ giọng cảm ơn, rồi khép nép bước đi cạnh anh.

Mưa rơi lộp bộp trên mặt đường, hai người lặng lẽ sánh vai.

Cô vô thức nắm chặt quai túi xách, không dám quay đầu.

Tim đập hơi nhanh — nhưng cô nhanh chóng tự trấn an:
“Chắc là tại trời mưa… không khí ẩm thấp… nên tim mới đập nhanh thôi…”

May mắn thay, toà nhà cách căng tin không xa.

Chỉ một lát sau, hai người đã đứng trong sảnh.

An Nhiên vội vã xoay người cảm ơn: “Cảm ơn tổng giám đốc ạ, em—”

Chưa kịp nói hết câu, Thẩm Dục Hàn đã thản nhiên đưa cán ô vào tay cô.

“Giữ lấy.”

Cô hoảng hốt xua tay: “Không được đâu ạ, ô của anh…”

“Mai trả.” Anh chỉ nhàn nhạt để lại một câu, rồi sải bước về phía thang máy dành riêng cho ban điều hành, dáng người thẳng tắp, dứt khoát.

An Nhiên ôm chiếc ô đen trong tay, đứng ngẩn ra giữa sảnh.

Một lúc lâu sau mới lí nhí tự nói với mình:
“Ngày mai nhớ mang xuống trả… Không thì ngại chết mất…”

Rồi cô ôm ô, chui vội vào thang máy, trốn mất.

Bấm vào đây

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Lên đầu trang