Chương 2


Sáng hôm sau.

An Nhiên ôm chiếc ô đen to đùng đứng ngẩn ngơ trước thang máy.

Trong lòng lặp đi lặp lại một câu hỏi:
“Bây giờ… có nên đem trả luôn không nhỉ?”

Nhưng nghĩ tới việc phải mặt đối mặt với tổng giám đốc, cô lại rụt cổ.

Hôm qua người ta giúp mình chỉ vì lịch sự thôi. Cô mà tự dưng đem ô lên tận văn phòng tổng giám đốc thì chẳng khác nào tự rước lấy sự chú ý.

An Nhiên càng nghĩ càng thấy sợ.

Cuối cùng, cô lén lút giấu ô vào hộc bàn, tự an ủi:
“Tan làm tiện đường gửi qua lễ tân cũng được mà…”

Quyết định xong, cô vùi đầu vào công việc.

Buổi trưa.

Đang lúi húi chỉnh tài liệu, An Nhiên bỗng nhận được một tin nhắn từ số máy lạ.

【Thẩm Dục Hàn: Em định giấu luôn ô của anh à?】

An Nhiên suýt nữa thì làm rớt luôn cái điện thoại.

Mặt cô đỏ bừng, tay chân luống cuống bấm trả lời.

【An Nhiên: Em… em định tan làm gửi trả qua lễ tân ạ!】

Tin nhắn gửi đi chưa đến năm giây, bên kia đã phản hồi.

【Thẩm Dục Hàn: Không cần. Lát nữa xuống lầu cùng ăn trưa, tiện thể trả.】

An Nhiên nhìn dòng tin nhắn, đầu óc trống rỗng mấy giây.

Rồi sau đó… là sóng thần ập tới.

“Ăn trưa…? Với tổng giám đốc…?”

Mười hai giờ đúng.

An Nhiên xách túi, lén lút ôm theo chiếc ô, đứng chờ ở sảnh tầng dưới.

Chưa đầy hai phút sau, Thẩm Dục Hàn từ thang máy chuyên dụng bước ra.

Áo sơ mi trắng, quần tây đen, vóc dáng cao lớn, gương mặt tuấn tú, ánh mắt như mang theo ngọn gió lạnh mát giữa trưa hè.

Anh thong thả đi tới, dừng lại trước mặt cô.

“Đi thôi.”

Chỉ hai chữ đơn giản, nhưng An Nhiên nghe mà như có điện giật bên tai.

Cô cắm đầu đi theo anh, lòng rối tung rối mù.

Hai người bước vào một nhà hàng Ý nằm ngay gần toà nhà văn phòng.

Không gian yên tĩnh, ánh đèn vàng dịu dàng.
Nhân viên lễ phép kéo ghế cho hai người, khách khứa xung quanh cũng rất trật tự.

Ngồi đối diện tổng giám đốc, An Nhiên cảm giác mình như ngồi trên ghế nóng.

Cô bối rối lôi chiếc ô ra, hai tay dâng lên như trình sổ đầu bài:
“Ô của anh… em trả đây ạ…”

Thẩm Dục Hàn không nhận ngay.

Anh nhìn cô một cái, ánh mắt như có chút ý cười nhàn nhạt.

“Giữ thêm vài hôm cũng được.”

An Nhiên như bị sét đánh.

“Không phải chỉ là cái ô thôi sao? Sao còn giữ làm gì nữa?”

Cô ngơ ngác nhìn anh, còn chưa kịp nghĩ ra nên đáp thế nào, thì đồ ăn đã được mang lên.

Bữa trưa diễn ra trong không khí kỳ lạ.

Thẩm Dục Hàn ăn rất chậm rãi, còn An Nhiên thì chỉ biết cắm cúi gắp mì, lòng thầm cầu nguyện sớm ăn xong để về.

Ăn xong, lúc ra khỏi nhà hàng, trời vẫn lất phất mưa nhẹ.

An Nhiên líu ríu định mở ô ra che, nhưng chưa kịp làm gì, chiếc ô đã bị người ta cầm lại.

Thẩm Dục Hàn giương ô, nghiêng về phía cô, động tác tự nhiên mà thành thục.

“Đi thôi.”

Giọng anh bình thản.

Mà trong lòng An Nhiên thì dậy sóng ầm ầm.

“Tổng giám đốc đúng là người tốt quá… Nhưng mình không thể ảo tưởng được!”

Cô gắng siết chặt quai túi xách, nhủ thầm như vậy, rồi ngoan ngoãn bước đi dưới tán ô cùng anh.
Từ hôm ăn trưa cùng tổng giám đốc, An Nhiên cảm thấy mình sống trong trạng thái nơm nớp.

Đi thang máy, cô canh giờ thật chuẩn, chỉ dám chen giữa đám đông.
Đi căng tin, cô toàn mang cơm hộp tự chuẩn bị từ nhà, tuyệt đối không bén mảng xuống nữa.
Tan làm cũng rón rén tránh giờ cao điểm, sợ đâu đó lại “tình cờ” đụng mặt.

Dù sao… người ta là tổng giám đốc, còn cô chỉ là một nhân viên quèn.
Gần gũi quá, nhìn kiểu gì cũng kỳ quặc.

Cô cứ nghĩ, chỉ cần mình “ẩn thân” đủ tốt, tổng giám đốc sẽ nhanh chóng quên đi cái người tên An Nhiên này thôi.

Nhưng mà… đời không như mơ.

Thứ Bảy.

An Nhiên xách túi vải đi siêu thị gần nhà mua đồ.

Cô mặc quần jean đơn giản, áo thun rộng thùng thình, tóc buộc cao, gương mặt mộc không son phấn.

Đang lúi húi chọn táo trong quầy trái cây, cô nghe thấy một giọng nam trầm thấp quen thuộc vang lên từ bên cạnh:

“Chọn quả cầm chắc tay, vỏ căng đều, thơm nhẹ sẽ ngọt hơn.”

An Nhiên ngẩng phắt đầu lên.

Đập vào mắt cô là Thẩm Dục Hàn — áo sơ mi trắng đơn giản, quần tây đen, tay đút túi quần, cả người sạch sẽ, chỉ đứng đó thôi cũng sáng bừng cả khu trái cây.

An Nhiên chết đứng.

“Tại sao tổng giám đốc lại ở đây??
Đây là khu chung cư bình dân mà!”

Cô lắp bắp: “Tổng… tổng giám đốc?”

Thẩm Dục Hàn khẽ nhếch môi: “Trùng hợp.”

Nói rồi, anh tiện tay lấy một quả táo đỏ vừa phải, bỏ vào túi cho cô.

An Nhiên cứng đơ, chỉ biết ôm túi táo như ôm bom hẹn giờ.

Cô lúng túng đi tiếp về quầy rau củ.

Không ngờ Thẩm Dục Hàn vẫn thong thả đi cạnh cô, thỉnh thoảng tiện tay chọn thêm cho cô vài món:

“Cà rốt chọn củ nhỏ vừa, màu cam đậm, cầm nặng tay thì ngọt.”

“Bí xanh cầm chắc tay, đều màu thì nấu canh sẽ ngọt nước.”

“Gừng non vỏ nhẵn, thơm nhẹ, không quá cay.”

An Nhiên chỉ biết gật gật lia lịa, giống như cái máy, ôm cả một giỏ đầy đồ anh chọn.

Trong đầu cô chỉ có một ý nghĩ duy nhất:
“Tổng giám đốc… rốt cuộc là vì sao lại biết nhiều thứ vậy?”

Thanh toán xong.

An Nhiên ôm một đống túi to đùng, còn chưa kịp thở thì đã thấy Thẩm Dục Hàn lấy luôn mấy túi nặng nhất từ tay cô.

“Để anh.”

Cô luống cuống: “Không, không cần đâu ạ! Em tự xách được!”

Anh không nói, chỉ lẳng lặng cầm lấy, sải bước ra ngoài trước.

An Nhiên vội vàng chạy theo.

Ra tới bãi gửi xe, cô líu ríu cảm ơn rối rít:
“Cảm… cảm ơn tổng giám đốc. Em đi bộ một đoạn là tới rồi ạ!”

Thẩm Dục Hàn nhìn cô một cái, ánh mắt sâu thẳm.

“Anh tiện đường. Đưa em về.”

An Nhiên như sét đánh ngang tai.

“Sao lại tiện đường được…?”

Nhưng thấy anh thản nhiên đi mở cốp xe, tay xếp gọn túi đồ vào trong, cô lại nghẹn họng không dám từ chối.

Trên đường về.

Không khí trong xe im lặng nhưng kỳ lạ thay… không hề ngột ngạt.

An Nhiên ngồi im thin thít, tay siết chặt dây an toàn, ánh mắt lén lút nhìn quang cảnh ngoài cửa kính.

Tim đập… không nhanh, nhưng cũng chẳng hoàn toàn bình tĩnh.

Về tới dưới chung cư.

Thẩm Dục Hàn xuống xe, mở cửa cho cô, tiện tay xách giúp mấy túi đồ tới tận thang máy.

An Nhiên lúng túng đón lấy, cúi gập người cảm ơn liên tục.

Cửa thang máy chuẩn bị đóng lại, cô lí nhí nói vọng ra:

“Cảm ơn tổng giám đốc…! Em, em sẽ trả ơn sau ạ!”

Cánh cửa khép lại.

Thẩm Dục Hàn đứng im nhìn theo.

Khóe môi anh nhếch lên một nụ cười rất khẽ.
Chủ nhật.

An Nhiên ngủ nướng một giấc tới tận trưa mới lò dò dậy.

Cô dụi mắt, nhìn đống rau củ tươi rói hôm qua mua về mà trong lòng bỗng thấy… có chút cảm giác lạ lạ.

Không phải vì đồ ăn.

Mà là… vì cái cách nó xuất hiện.

Hôm qua, tổng giám đốc đi cùng cô chọn từng món rau củ, còn xách đồ về tận cửa nhà.

Nghĩ lại, cô vẫn cảm thấy như đang nằm mơ.

“Tổng giám đốc mà cũng có lúc giống như người bình thường vậy à?”
“Chắc là mình suy nghĩ nhiều rồi. Người ta lịch sự thôi mà.”

An Nhiên lắc lắc đầu, vứt mấy suy nghĩ vẩn vơ đó ra khỏi óc, bắt đầu hí hoáy vào bếp nấu canh.

Buổi chiều.

Tranh thủ trời đẹp, An Nhiên xách túi vải, đội mũ lưỡi trai, mang tai nghe, ra công viên gần nhà chạy bộ.

Bình thường cô hay đi giờ này vì công viên vắng, ít người để ý.

Đang cắm cúi chạy theo nhịp nhạc, An Nhiên bỗng thấy có bóng người quen quen chạy ngược chiều lại.

Mới đầu cô cũng chẳng để tâm.

Mãi đến khi người kia tiến lại gần, cô mới sững lại.

Vẫn là Thẩm Dục Hàn.

Áo thể thao đơn giản, quần jogger đen, tóc rối nhẹ vì gió, dáng người cao lớn rắn rỏi nổi bật giữa đám đông.

Anh cũng nhìn thấy cô.

Hai người đối diện nhau trong vài giây ngắn ngủi.

An Nhiên hoảng hốt tháo tai nghe, lúng túng gật đầu chào:
“Chào tổng giám đốc ạ!”

Thẩm Dục Hàn gật nhẹ đầu, ánh mắt mang theo ý cười nhàn nhạt:
“Trùng hợp thật.”

An Nhiên cười cười gượng gạo, trong lòng thì gào thét:
“Lại trùng hợp nữa??!”

Hai người sóng bước chạy chậm quanh công viên.

Không ai nói gì nhiều.

Chỉ có tiếng giày chạm đất đều đều và tiếng gió thổi nhẹ qua vành tai.

Được vài vòng, An Nhiên đuối sức trước, thở hồng hộc xin phép nghỉ.

Thẩm Dục Hàn chẳng nói gì, chỉ đưa cho cô một chai nước suối từ đâu đó chuẩn bị sẵn.

Cô cuống quýt đón lấy: “Cảm ơn anh ạ!”

Anh im lặng ngồi xuống băng ghế đá bên cạnh, ánh mắt thản nhiên nhìn hồ nước phía trước.

An Nhiên ôm chai nước, len lén nhìn anh một cái.

Ánh hoàng hôn lấp lánh chiếu lên mặt nước, ánh lên cả đường nét nghiêng nghiêng sắc lạnh của người đàn ông bên cạnh.

Trong khoảnh khắc đó, không hiểu sao tim cô lỡ mất một nhịp.

Nhưng cô vội vàng tự bóp chết suy nghĩ vừa nảy ra.

“Không được nghĩ bậy.
Người ta chỉ tiện thể chạy bộ thôi!”

Một lúc sau.

Thẩm Dục Hàn nghiêng đầu nhìn cô:
“Hay là tối nay cùng ăn một bữa?”

An Nhiên suýt sặc nước.

Cô lắp bắp: “Ơ… em… em không muốn làm phiền tổng giám đốc đâu ạ…”

Anh nhìn cô, ánh mắt bình thản nhưng không giấu được một tia kiên nhẫn hiếm hoi:
“Không phiền. Cũng đang đói.”

Giọng anh không quá cứng rắn, nhưng cũng không cho phép từ chối.

An Nhiên ôm chai nước, tay chân lúng túng.
Một hồi sau, cô nhỏ giọng:
“…Vâng.”

Tối hôm đó.

An Nhiên thay bộ váy liền đơn giản màu trắng, buộc tóc cao, đứng trước gương soi tới soi lui.

“Bình thường thôi…
Chỉ là đi ăn tối thôi…”

Cô vừa tự nhủ, vừa cảm thấy tim mình đập nhanh bất thường.

Lâu lắm rồi cô mới đi ăn tối cùng một người khác, lại còn là tổng giám đốc — người luôn khiến cô thấy áp lực khủng khiếp trong văn phòng.

Nhưng lạ thật, lúc này đây, cái áp lực đó lại không còn.

Chỉ còn chút hồi hộp khó tả.

Thẩm Dục Hàn đợi cô ở dưới sảnh.

Vẫn là áo sơ mi tối màu, quần âu đơn giản, nhưng khí chất lại lặng lẽ mà áp đảo cả không gian.

Thấy cô bước ra, anh nghiêng đầu nhìn một cái, ánh mắt khẽ dừng lại vài giây ở cổ tay trắng mảnh và đôi giày vải đơn giản của cô.

Không nói gì.

Chỉ khẽ cong khóe môi.

Hai người tới một nhà hàng nhỏ trong một con phố yên tĩnh.

Không phải nơi sang trọng kiểu “michelin”, mà là quán cơm gia đình rất bình dân, mùi thơm ngào ngạt, ánh đèn vàng ấm áp.

An Nhiên ngạc nhiên.

Cô vốn nghĩ tổng giám đốc sẽ chọn nơi nào đó cao cấp, lấp lánh đèn chùm.

Không ngờ lại bình dị đến vậy.

Thẩm Dục Hàn rót nước cho cô, cầm menu hỏi:
“Muốn ăn gì?”

An Nhiên vội vàng xua tay: “Gì cũng được ạ! Em dễ ăn lắm!”

Anh liếc cô một cái, ánh mắt thản nhiên:
“Ừ. Vậy để anh gọi.”

Bữa tối rất đơn giản.

Một nồi lẩu gà xé cay nhẹ, một đĩa rau xào, một đĩa trứng đúc thịt, và hai bát cơm nóng hổi.

An Nhiên cầm đũa, trong lòng ngập tràn sự an tâm kỳ lạ.

Không khí không hề ngượng ngùng như cô tưởng.

Ngược lại, yên tĩnh, nhẹ nhàng, giống như… đã quen thuộc từ rất lâu rồi.

Ăn được nửa chừng, Thẩm Dục Hàn gắp cho cô một miếng đùi gà đã gỡ sẵn, giọng bình thản:

“Ăn nhiều một chút.”

An Nhiên ngẩn ra.

Rồi vội vàng líu ríu cảm ơn, đỏ bừng cả tai.

Ăn xong.

Thẩm Dục Hàn thanh toán trước, rồi đưa cô ra ngoài đi bộ tiêu cơm.

Đêm mùa hè, gió mát nhẹ, hàng cây ven đường lác đác đèn treo lung linh.

An Nhiên siết chặt quai túi, đi lững thững bên anh, thỉnh thoảng len lén nhìn trộm.

Cô phát hiện, dưới ánh đèn vàng, gương mặt Thẩm Dục Hàn không còn vẻ lạnh lùng thường thấy.

Ngược lại, yên bình và ấm áp đến lạ.

Đến ngã rẽ.

An Nhiên lí nhí:
“Em về tới rồi ạ… Cảm ơn tổng giám đốc hôm nay đã mời em ăn tối…”

Thẩm Dục Hàn gật đầu.

Nhưng ngay khi cô vừa quay người chuẩn bị đi, anh bỗng gọi lại:

“An Nhiên.”

Cô dừng bước, quay đầu, ánh mắt có chút mơ hồ.

Thẩm Dục Hàn nhét tay vào túi quần, nghiêng người, ánh mắt sâu thẳm:

“Anh không mời em chỉ vì tiện đường.”

“…”

“Anh cố ý.”

An Nhiên đứng sững.

Cả người như bị gió đêm thổi cho đông cứng lại.

Trái tim trong lồng ngực đập mạnh một nhịp, rồi như chạy loạn.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Lên đầu trang