Trong căn phòng tối tăm, mùi hương trầm nhè nhẹ lan tỏa, lẫn trong đó là mùi máu tanh lạnh. Tô Ngọc Yên cố gắng mở mắt, cổ họng khô khốc như bị thiêu đốt, toàn thân như bị nghiền nát.
Ánh mắt chạm phải một khung cửa sổ mở hé, tiếng pháo cưới ngoài xa vang vọng lại.
… Pháo cưới?
Không phải nàng đã chết rồi sao?
Nàng nhớ rõ… đêm đó, thân thể bị dược tính hành hạ, nàng khó nhọc bò ra khỏi phòng, cầu xin Thế tử – người mà nàng yêu thương hết mực – cứu mạng. Nhưng hắn chỉ đứng nhìn, ôm ả thiếp yêu trong lòng, lạnh lùng ra lệnh: “Lôi nàng ta vào hậu viện nhốt lại. Đừng để ảnh hưởng đến ngày vui.”
Sau đó, nàng bị nhốt như một con chó bệnh trong viện hoang, ba ngày sau thì chết.
“Ngươi sẽ không chết dễ dàng như vậy đâu.” Một giọng nữ the thé đầy căm hận vang lên trong đầu nàng, ký ức cuối cùng… là ánh mắt độc ác của Lâm thị – mẹ kế nàng – kề dao vào bụng nàng: “Cái thai trong bụng ngươi… không được giữ lại!”
Đau đớn, phẫn hận, tủi nhục… tất cả dồn ép như sóng trào. Nhưng bây giờ… nàng lại tỉnh dậy.
Tô Ngọc Yên bật dậy khỏi giường. Một nha hoàn hoảng hốt chạy tới: “Tiểu thư! Người không sao chứ? Người làm nô tỳ sợ chết khiếp!”
Ánh mắt nàng lướt qua chiếc váy cưới màu hồng nhạt trên giường, rồi nhìn ra ngoài cửa sổ… cổng chính treo đèn đỏ, người người tấp nập.
Hôm nay là ngày nàng thành thân.
Không sai – chính là ngày nàng gả cho Thế tử phủ Trấn Quốc Công… một cuộc hôn nhân được ca tụng là thiên tác chi hợp, nhưng thực chất là ván cờ do người khác bày ra, đẩy nàng vào hố lửa.
“Ông trời cho ta cơ hội sống lại…”
Khóe môi nàng cong lên, nụ cười nhẹ như gió xuân, nhưng ẩn sâu bên trong là một cơn bão máu:
“Vậy thì kiếp này, kẻ nào thiếu ta, nợ ta… từng đồng từng giọt, ta đều muốn bọn họ trả lại gấp trăm lần!”
—
Tô phủ – đại sảnh.
Tiếng pháo cưới vẫn rền vang ngoài cửa lớn, mà trong sảnh, sắc mặt Tô lão gia và phu nhân đã biến đổi không ngừng.
“Ngọc Yên! Con nói cái gì?!” – Tô lão gia đập mạnh bàn, râu tóc dựng ngược, mắt trợn trừng.
Tô Ngọc Yên đứng thẳng lưng giữa đại sảnh, váy cưới hồng nhạt nhẹ nhàng lay động theo gió, trên môi vẫn là nụ cười như có như không: “Hôn sự với Thế tử phủ Trấn Quốc Công, con không gả nữa.”
“Ngươi điên rồi à?!” – Lâm thị – mẹ kế nàng – rít lên. “Ngày thành thân đã định, sính lễ đã nhận, giờ con dám nói không gả? Ngươi muốn hủy cả danh tiếng của Tô gia?!”
Tô Ngọc Yên quay sang, nhìn thẳng vào mắt ả, ánh mắt sắc lạnh như băng:
“Danh tiếng ư? Nếu danh tiếng này phải đổi bằng cuộc đời ta, bằng máu thịt và cả cốt nhục trong bụng, thì nó có đáng không?”
Lâm thị giật mình. Mắt ả dao động, không hiểu sao Tô Ngọc Yên – đứa con gái vốn ngoan ngoãn dễ dạy – hôm nay lại như biến thành người khác.
“Con đang nói bậy bạ gì thế!” – Tô lão gia quát lớn, định sai người trói nàng lại mang đi.
Nhưng nàng đã chậm rãi rút ra một cuốn sổ tay bằng lụa đỏ, nhẹ nhàng đặt xuống bàn: “Đây là bằng chứng gian thương của Tô gia trong những năm qua, giả mạo thuế má, mượn danh Thế tử phủ để ép thương nhân nhượng đất. Nếu con giao cho Thượng thư bộ hình, không biết triều đình sẽ xử thế nào?”
Cả sảnh lặng ngắt như tờ.
Tô lão gia run rẩy: “Ngươi… Ngươi lấy được thứ này từ đâu?!”
“Thứ gì thuộc về Tô gia, thì đều từng qua tay con.” Tô Ngọc Yên nhàn nhạt đáp.
Lâm thị gần như nghiến răng: “Ngươi dám uy hiếp cha mình?!”
Tô Ngọc Yên nhìn thẳng vào bà ta, giọng điềm nhiên như đang nói chuyện trà chiều: “Đúng, ta dám. Từ giờ trở đi, ta sống cho mình. Các người muốn bán ta cho quyền thế, thì ít nhất cũng phải hỏi xem – ta có đồng ý không.”
Nói rồi, nàng quay lưng, rời khỏi đại sảnh, để lại sau lưng một mảnh kinh hoàng.
Phía sau, tiếng Lâm thị hét lên trong tuyệt vọng: “Không được để con nha đầu đó đi! Nó sẽ phá hỏng tất cả! Mau giữ lại!”
Nhưng không ai dám cản đường nàng.
Bởi ánh mắt ấy – như phượng hoàng đội tro tàn mà sống lại – quá rực rỡ, quá kiên định.
Ván cờ này, đã đến lúc ta đập nát. Kiếp này, chỉ có ta là người bày trận.
—
Phủ Vinh Thân Vương.
Vị Vương gia này từng là con cưng của Hoàng đế, là chiến thần trẻ tuổi vang danh thiên hạ. Nhưng sau một trận chiến ở biên quan, bị kẻ gian hãm hại, mang tiếng mưu phản. Kết quả là bị phế hết chức vị, tước bỏ quyền lực, ép trở về kinh thành sống cuộc đời “vương gia dưỡng bệnh” cho đến chết già trong cô độc.
Từ đó, phủ Vinh Vương trở thành nơi lạnh lẽo nhất kinh đô – không ai muốn bén mảng, chẳng ai dám bàn đến.
Nhưng hôm nay…
Một cỗ kiệu dừng lại trước cổng lớn.
Tô Ngọc Yên bước xuống trong ánh mắt sửng sốt của đám hạ nhân. Váy hồng nhạt bị bụi đường nhuộm xám, nhưng nàng vẫn đứng thẳng người, ánh mắt sáng rực như sao trời.
“Tiểu thư… người nhầm chỗ rồi…” Một quản sự dè dặt bước ra, giọng khuyên nhủ.
Tô Ngọc Yên đưa ra một bức thư: “Làm phiền chuyển giao bức thư này đến Vinh Thân Vương. Nói rằng – Tô gia Tô Ngọc Yên, nguyện gả làm kế thất.”
Quản sự suýt đánh rơi cả thư. Còn chưa kịp phản ứng, bên trong có tiếng nói trầm thấp vọng ra:
“Để nàng vào.”
Cánh cửa phủ mở ra, nặng nề như vận mệnh đang đổi chiều.
—
Trong đại sảnh, Vinh Thân Vương ngồi tựa nghiêng nơi ghế chủ tọa. Y phục gọn gàng, màu xanh đậm, không có một sợi trang sức. Gương mặt tuấn tú nhưng lạnh lẽo như băng tuyết, ánh mắt đen sâu hun hút.
Tô Ngọc Yên bước vào, không hành đại lễ, cũng không tỏ vẻ cung kính, chỉ chắp tay, bình thản nói: “Vương gia, ta đến cầu thân.”
“Ngươi nghĩ mình là ai?” – Nam nhân khẽ nhướng mày, giọng lạnh lùng như tuyết sương.
“Tô gia hủy hôn với phủ Thế tử, là trò cười lớn. Nhưng nếu gả cho Vinh Thân Vương – lại thành tin tức kinh thiên động địa. Vương gia muốn rửa oan, cần người phá cục diện bế tắc. Ta – chính là quân cờ đó.”
Nam nhân hơi híp mắt.
“Ta biết ngài đang điều tra lại vụ án năm xưa. Ta có cách giúp ngài mở được những cánh cửa đã bị đóng chặt.” – Nàng bình tĩnh nói tiếp – “Ngài không cần một thê tử, chỉ cần một đồng minh. Mà ta, không cần tình cảm, chỉ cần thế lực.”
Căn phòng rơi vào im lặng. Một lúc sau, Vinh Thân Vương chậm rãi nói:
“Ngươi nghĩ… ngươi đủ tư cách mặc cả với ta?”
“Không.” – Tô Ngọc Yên mỉm cười – “Nhưng nếu ngài bỏ qua ta, ngài sẽ không tìm được người thứ hai dám vì danh tiếng mình mà đạp lên hết khuôn phép như thế.”
Một tiếng cười khẽ bật ra. Không rõ là giễu cợt hay tán thưởng.
“Rất tốt.” – Hắn nói – “Nếu ngươi muốn làm người của ta… thì từ nay, sống chết của ngươi, ta định đoạt.”
Tô Ngọc Yên khẽ cúi đầu, cười nhẹ như hoa xuân. Trong mắt nàng, đã không còn ánh ngây thơ của một thiếu nữ, chỉ còn ánh sáng của một kẻ biết rõ mình muốn gì – và sẵn sàng đổi cả thế gian để có được.