👉 Mở Shopee
Đọc truyện là miễn phí. Rất mong bạn ủng hộ để web có thêm tương tác và duy trì hoạt động. Sau khi mở Shopee, quay lại trang này để tiếp tục đọc chương.
Cuối tháng Giêng, phủ Thái phó mở tiệc thưởng hoa đón xuân – vốn là dịp tụ họp của các thế gia vọng tộc trong kinh. Quan lại, quý nữ, công tử… đều tụ hội đông đủ.
Chẳng ai ngờ, người bước xuống từ xe ngựa phủ Vinh Thân Vương lại là… **Tô Ngọc Yên** – người vừa mới thành thân ba hôm trước với vị “phế Vương” mà bao người dè bỉu.
Nàng vận y phục trắng thanh nhã, không đeo trang sức rườm rà, chỉ cài một đóa ngọc lan cài tóc, thần sắc điềm nhiên mà thanh quý, vừa đặt chân xuống đã khiến bao ánh mắt nhìn theo.
Trong sảnh tiệc, mọi lời xì xào dần nhỏ lại khi nàng ung dung bước vào, không sợ hãi, không né tránh, chỉ thản nhiên như thể đã quen thuộc nơi đây tự thuở nào.
Lâm Uyển – thiên kim Lâm gia, nay là thiếp thất Thế tử – đứng giữa nhóm quý nữ, cố tình cất cao giọng:
“Ồ, đây chẳng phải Tô tiểu thư sao? À không… giờ nên gọi là Tô thị kế thất phủ Vinh Vương mới đúng nhỉ?”
Một tràng cười khe khẽ vang lên, đa phần là chế giễu.
Tô Ngọc Yên không hề động sắc mặt. Nàng bước đến, nâng chén trà mời Thái phu nhân rồi quay sang Lâm Uyển, ánh mắt bình thản:
“Chỉ là một danh xưng, hà tất phải lặp lại ba lần như thể người ta không nhớ được thân phận của chính mình?”
Sắc mặt Lâm Uyển sượng lại.
Thế tử bước tới, cười nhạt: “Tô Ngọc Yên, ta thật tiếc cho nàng. Đang yên đang lành lại đi gả vào nơi lạnh lẽo. Vinh Thân Vương kia, người ngoài nói là phế nhân, không biết nàng sống có tốt không?”
Tô Ngọc Yên nhìn thẳng vào hắn, nụ cười như ánh trăng:
“Sống tốt hay không, chỉ mình ta biết. Chẳng giống có người, tưởng mình cưới được ‘giai nhân’, ai ngờ lại vớ phải hồ ly – ngoài mềm trong độc.”
Câu nói vừa dứt, mọi người nín lặng.
Thế tử mặt đen lại. Lâm Uyển định mở miệng, nhưng chưa kịp cãi, Tô Ngọc Yên đã quay đi, thong thả bước về chỗ ngồi của mình – chỗ dành cho khách mời danh dự của Vương phủ.
—
Yến tiệc dần tàn, mọi người lục tục ra về.
Tô Ngọc Yên cố tình đi chậm lại vài bước, khi đi ngang hậu viện, nàng bất chợt nghe thấy tiếng thì thầm từ hai gia nhân đang khuất sau rặng trúc:
“Đừng có nhắc đến chuyện năm ấy nữa, người ta bị phế rồi, nhắc lại coi chừng rước họa.”
“Ta có nói gì đâu… Chỉ là ta thấy hôm nay có vị phu nhân kia đi nhầm lối vào thư phòng cũ của Đại nhân, suýt nữa đụng vào cái hòm gỗ kia rồi.”
Tô Ngọc Yên khựng bước, mắt khẽ híp lại.
*Hòm gỗ? Thư phòng cũ của Thái phó?*
Nàng khẽ mỉm cười, như vô tình rẽ hướng sang con đường nhỏ dẫn về phía sau.
Thư phòng bỏ không từ lâu, rêu xanh phủ kín mái hiên. Cửa không khóa – rõ ràng là chẳng ai để tâm.
Tô Ngọc Yên lặng lẽ đẩy cửa. Ánh sáng lờ mờ soi lên những giá sách phủ bụi, hòm tủ gỗ được đặt lệch một bên.
Nàng không dám mạo muội lục lọi, chỉ lướt mắt quan sát.
Một góc giấy lụa cũ bị gió thổi bay ra ngoài từ khe tủ. Nàng nhặt lên. Là danh sách vận chuyển lương thảo, ghi rõ niên hiệu ba năm trước – trùng thời điểm Vinh Thân Vương bị cáo buộc tư thông và gian dối quân lương nơi biên ải.
Điều kỳ lạ là con dấu trên giấy lại không phải dấu của binh bộ, mà là dấu tư thất của Thái phó.
Tô Ngọc Yên nhét mảnh giấy vào tay áo, trong lòng như có sóng ngầm cuộn trào.
*Thái phó từng là người đề tấu bản phế Vương, giờ lại có giấy tờ bất thường giấu trong phòng?*
Vừa ra khỏi thư phòng, nàng đã thấy một bóng người đứng đợi nơi khúc quanh.
Là **Vinh Thân Vương**.
Y phục đen nhạt thấm sương, ánh mắt u trầm như biển sâu, nhìn nàng một cái, lạnh nhạt hỏi: “Ngươi đang làm gì?”
Tô Ngọc Yên bước tới, đưa mảnh giấy ra: “Năm xưa, có phải không ai tra kỹ việc ngài bị phế?”
Nam nhân nhìn tờ giấy, sắc mặt khẽ biến, nhưng giọng vẫn đều đều: “Ngươi định làm gì?”
Nàng mỉm cười, ánh mắt rực sáng như có lửa: “Nếu Vương gia muốn rửa sạch tội danh năm xưa… từ hôm nay, ta sẽ là con cờ giúp ngài lật lại cả ván cờ.”
Một thoáng yên lặng.
Rồi, nam nhân kia khẽ gật đầu: “Tốt. Vậy bắt đầu đi.”
—
Cuối xuân, phủ Phú An hầu mở tiệc ngắm hoa, mời các tiểu thư danh môn đến dự. Không khí trong vườn thanh nhã, rượu nhạt trà thơm, tiếng đàn hòa quyện tiếng cười.
Tô Ngọc Yên đến muộn, được sắp ngồi gần hồ sen, “vô tình” đúng bàn có Lâm Uyển. Ánh mắt vài người sáng rực, rõ ràng muốn xem náo nhiệt.
Một tiểu thư giả bộ thở dài cảm thán:
“Ngọc Yên muội, gả cho Vinh Vương phủ rồi, giờ sống sao? Ta nghe nói Vương gia tính tình lạnh lùng, phủ lại quạnh hiu…”
Ngọc Yên khẽ cười: “Lạnh hay ấm, còn tùy lòng mình. Người ta sống trong tòa nhà trăm gian, cũng chưa chắc đã có nơi để dựa.”
Câu ấy khiến vài người ngẩng đầu nhìn nàng kỹ hơn.
Lâm Uyển nhấp rượu, lạnh nhạt chen lời: “Có người chỉ là kế thất, lại cứ cư xử như chính thất. Đúng là trèo cao, quên phận.”
Tô Ngọc Yên không giận, chỉ mỉm cười: “Phận là do người ngoài đặt. Nhưng giá trị của một người… không nằm ở danh xưng.”
Nàng vừa dứt lời, bàn tiệc im lặng vài giây.
Một tiểu thư khác vội chuyển đề tài: “Nghe nói gần đây có người đang điều tra lại vụ án năm xưa nơi biên ải. Vụ ấy hình như liên quan tới quân lương, nghi có người bị oan phải không?”
Ngọc Yên vẫn giữ giọng nhẹ nhàng: “Nghe cũng có nghe. Họ bảo, ngày đó có người gánh tội thay, thân phận cao quý là thế, cuối cùng vẫn bị phế bỏ. Nếu là oan… thì thật đáng tiếc.”
Nàng thở nhẹ một hơi, ánh mắt như trôi xa: “Ta nghĩ… nếu thật có kẻ cố ý làm giả sổ sách để hãm hại, mà giờ vẫn sống thong dong, e là trời xanh chưa mở mắt.”
Lâm Uyển vừa đưa chén rượu lên miệng thì khựng lại. Ả giật mình, mặt hơi biến sắc.
Một thoáng sau, giọng ả khàn khàn bật ra: “Ngươi tưởng… vài tờ sổ mục nát mà có thể đổi trắng thay đen sao?”
Ngọc Yên không đáp. Nàng chỉ khẽ cười, ngón tay mân mê vành chén, ánh mắt nhìn mặt hồ lặng sóng:
“Tiết xuân thế này, có thêm bầu rượu nữa thì đẹp cảnh biết mấy.”
Phu nhân chủ tiệc vừa lúc sai người đến mời nàng sang bên kia. Ngọc Yên đứng dậy, cúi người nhã nhặn cáo lui, dáng đi thong thả, không một ánh nhìn ngoái lại.
Ra đến cổng sau, nơi đã có một tỳ nữ đứng đợi từ trước, nàng chỉ nhẹ giọng:
“Từ hôm nay, để ý hành tung của nhị tiểu thư Lâm gia. Đặc biệt, xem nàng hay lén lút gặp ai.”
—
Tối ba hôm sau, tỳ nữ tên Cẩm Thư nhẹ bước vào thư phòng, quỳ xuống thấp giọng bẩm:
“Tiểu thư, Lâm Uyển vừa rời khỏi phủ. Không mang theo nha hoàn. Đi bằng cửa ngách phía tây.”
Tô Ngọc Yên đặt tách trà xuống, mắt không rời khỏi bàn cờ đang bày dang dở:
“Đi hướng nào?”
“Hướng chợ thuốc Nam, nhưng không ghé tiệm nào. Vào hẻm sau của tiệm Tứ Dược, ở đó… có một gian nhà nhỏ.”
Tô Ngọc Yên khẽ nhếch môi.
Nàng thay y phục, cải trang thành phụ nhân quê mùa, dẫn theo Cẩm Thư lặng lẽ rời phủ. Chưa đầy nửa canh giờ sau, hai người đã núp dưới bóng cây cách căn nhà nhỏ kia chưa đầy mười bước.
Ánh đèn dầu le lói hắt ra khe cửa.
Bên trong, giọng Lâm Uyển hạ thấp, nhưng vẫn nghe rõ từng chữ:
“Chuyện năm ấy ngươi rõ hơn ai hết. Nếu sổ sách rơi vào tay người khác, chẳng phải cả Lâm gia lẫn phủ Thái phó đều bị lôi ra sao? Ngươi phải giấu kỹ hơn!”
Một giọng nam đáp lại, hơi run:
“Ta… ta vẫn giữ trong hòm sắt ở kho cũ, chưa ai chạm đến…”
Tô Ngọc Yên nghe xong, ánh mắt sáng rực. Lồng ngực nàng như bị bóp chặt.
Vậy là thật sự có người cố ý làm giả sổ. Vụ án khiến Vương gia bị phế… có thể bắt đầu lật lại từ đây.
Nàng siết chặt tay, ra hiệu lui về.
—
Về đến phủ, trời đã khuya. Đèn trong thư phòng Vương gia vẫn sáng.
Tô Ngọc Yên không nghỉ ngơi, lập tức đến tìm chàng. Cửa vừa mở, nam nhân đã ngẩng đầu, ánh mắt thâm sâu:
“Ngươi có chuyện?”
Nàng gật đầu, bước vào, đặt lên bàn một tờ giấy được nàng ghi lại cẩn thận:
“Vương gia, đêm nay ta theo dõi được – người từng làm giả sổ sách năm xưa, vẫn còn sống. Hắn đang giữ chứng cứ trong một hòm sắt, ở kho cũ phía sau tiệm Tứ Dược.”
Nam nhân nhìn nàng vài giây, rồi gật đầu chậm rãi:
“Rất tốt.”
Tô Ngọc Yên nhìn thẳng vào mắt chàng, giọng trầm nhưng dứt khoát:
“Ta muốn đích thân xử việc này. Không phải vì ngài, mà vì chính ta. Ta muốn kẻ hãm hại chúng ta… trả giá.”
Lần đầu tiên, ánh nhìn của Vinh Thân Vương có chút khác thường.
Không còn lạnh lẽo… mà là thứ gì đó sâu lắng, như đang nhìn một người đồng hành thực thụ.
“Vậy thì, cùng làm.” – chàng đáp