Sáng hôm sau, một bản tin không rõ từ đâu truyền ra như gió cuốn:
“Có người ẩn danh tố cáo: vụ án quân lương năm xưa có dấu hiệu làm giả sổ sách. Người bị phế oan!”
Tin vừa lan chưa được một canh giờ, đã rúng động trong giới quan lại. Triều đình râm ran bàn tán, kinh thành từ hiệu trà đến nha môn đều có người xì xào.
Phủ Thái phó lập tức đóng cửa tiếp khách. Trong hậu viện, Thái phó đại nhân đập vỡ ba chén trà liền, sắc mặt âm trầm đến cực điểm.
“Là ai… dám đào lại chuyện này?”
Bên cạnh, một tâm phúc hạ giọng:
“Thưa lão gia… có người nói, đầu mối có thể từ Lâm gia mà ra.”
Thái phó siết chặt tay, môi run lên:
“Ngu xuẩn! Đám hậu sinh vô tri…”
—
Tại phủ Vinh Thân Vương, không khí ngược lại lại yên tĩnh đến lạ thường.
Tô Ngọc Yên đứng trong thư phòng, một tay cầm thẻ bài bằng gỗ, phía sau khắc dòng chữ nhỏ: “Thư viện Bộ Hộ – Kho số 3”
“Người giữ sổ đã khai. Mọi chứng cứ năm xưa, đều được giấu tại đây. Chỉ cần có lệnh khám xét, là đủ lật lại vụ án.” – nàng nói, giọng không to, nhưng từng chữ đanh thép.
Vinh Thân Vương nhìn nàng, ánh mắt sâu như giếng cổ:
“Ngươi tính tiếp thế nào?”
Ngọc Yên ngẩng đầu, đôi mắt sáng như sao:
“Muốn lật đổ cây cổ thụ mục rễ, không thể chỉ vung dao chặt. Phải đợi đến khi sâu mọt tự trồi lên.”
“Giờ chỉ cần ngồi yên… và đợi đối phương hoảng loạn.”
—
Ba ngày sau khi bản sao sổ sách được trình lên Đô Sát Viện, kinh thành bắt đầu xôn xao.
Từng tờ bản chép tay xuất hiện ở các tửu lâu, hiệu trà. Không ghi rõ tên người, chỉ mô tả:
> “…Có kẻ từng giấu sổ sách giả mạo quân lương, là nữ quyến một phủ lớn, thân phận không tầm thường. Năm xưa, chính tay nàng giữ chứng cứ sai phạm, đến nay vẫn im lặng như chưa từng biết gì.”
Lời lẽ không sắc bén, nhưng vừa đủ để người nghe suy đoán.
Người trong giới đều lờ mờ hiểu: ám chỉ nhị tiểu thư Lâm gia – Lâm Uyển, cũng là thiếp thất hiện tại của Thế tử.
Chưa đầy nửa ngày sau, Lâm Uyển bị chuyển khỏi nội viện phủ Thế tử, đưa đến một trang viên hẻo lánh ngoài thành. Không lý do, không báo trước. Nàng bị cắt hết liên lạc, chỉ còn lại hai nha hoàn câm miệng không nói lời nào.
Đêm đó, có bóng người lảng vảng ngoài cửa sổ.
Nàng hoảng loạn, sai người canh giữ. Nhưng khi trở lại, cỗ xe ngựa nàng từng dùng đã bị tháo bánh.
Thế tử không định bảo vệ nàng. Hắn định vứt bỏ nàng.
—
Canh ba.
Một nữ tử áo choàng trùm kín đầu, tay ôm một bọc vải lụa đỏ, xuất hiện trước cổng phủ Vinh Vương, quỳ xuống không rời.
“Là Lâm Uyển cầu kiến… xin được gặp Tô Ngọc Yên…”
—
Sảnh lớn phủ Vinh Vương.
Ngọc Yên ngồi trên ghế chủ vị, dung nhan như tuyết sớm, mắt lạnh như trăng rằm.
Lâm Uyển quỳ dưới đất, dâng hai tay bọc lụa:
“Đây là… sổ gốc. Là của thúc phụ ta. Năm ấy, người làm theo lệnh Thái phó, ta chỉ giữ hộ… Ta không dám đưa ra, ta chỉ…”
Ngọc Yên nhìn nàng một lúc lâu, giọng nhẹ như gió:
“Chỉ giữ hộ? Trong suốt thời gian ấy, ngươi để mặc một người bị phế chức, bị bôi nhọ. Ngươi im lặng, vì sợ. Nhưng khi ngươi sợ cho bản thân… lại chạy đến tìm ta?”
“Thật khéo. Không ra tay, mà vẫn nhúng máu.”
Lâm Uyển không dám ngẩng đầu. Mặt nàng trắng bệch.
Ngọc Yên đứng dậy, bước xuống bậc thềm, dừng lại trước mặt nàng.
“Nếu ngươi còn có chút lương tâm, hãy khai hết những gì mình biết.”
“Không phải với ta. Mà với triều đình. Với công lý.”
Rồi nàng quay sang Cẩm Thư:
“Tạm giam vào biệt viện. Không ai được gặp, kể cả người nhà Lâm gia. Đợi có người đến Đô Sát Viện ghi lời khai.”
Khi bóng Lâm Uyển bị áp giải rời đi, Vinh Thân Vương từ hành lang bước ra, nhìn theo.
“Ngươi không để nàng ta chết?”
Ngọc Yên bình thản đáp:
“Chết… quá nhẹ. Người như nàng ta, nên tự mình nhìn thấy mọi thứ mình từng nắm, từng mưu toan… lần lượt sụp đổ.”
“Và cả những kẻ từng đứng sau nàng… cũng sẽ không yên.”
—
Tin Lâm Uyển bị tạm giam lan ra rất nhanh. Nhưng điều khiến người ta bàn tán râm ran hơn… là tên của người nàng khai ra đầu tiên: Thế tử phủ Trấn Quốc Công.
Cái tên vốn được coi là khuôn mẫu cho giới công tử quý tộc, là biểu tượng cho danh môn – nay, lại bị dính vào vụ bê bối chấn động triều đình.
—
Sáng sớm hôm đó, phủ Trấn Quốc Công mở đại yến, mời quan lại, thương nhân, tân khách cùng tụ hội – ngoài mặt là để “kết giao đầu xuân”, nhưng ai cũng biết là chiêu rửa tai tiếng.
Giữa yến tiệc, mọi thứ diễn ra êm ả. Thế tử cười nói như chưa từng có biến.
Cho đến khi cỗ xe mang dấu ấn phủ Vinh Vương dừng lại trước cổng.
Không ai khác, người bước xuống là Tô Ngọc Yên, y phục trắng ngà, áo choàng thêu vân lam, ánh mắt tĩnh lặng như nước xuân.
Nàng không cần ai giới thiệu, cũng không cần ai mời. Cứ thế, bước thẳng vào giữa đại sảnh.
Không khí chợt trầm hẳn.
Thế tử nhìn nàng, sắc mặt tối đi nhưng vẫn cười nhạt:
“Vương phi đến đây, là muốn uống chén rượu hóa thù thành bạn?”
Ngọc Yên dừng bước, nhìn thẳng vào hắn. Giọng nàng nhẹ tênh:
“Ta đến không phải để uống rượu. Mà là để hỏi một câu.”
“Năm xưa, khi phủ Trấn Quốc Công nhận hơn ba ngàn lượng bạc từ Bộ Hộ để ‘hỗ trợ vận chuyển quân lương’, Thế tử có biết trong số ấy là hàng giả mạo?”
Yến tiệc im phăng phắc. Mấy vị quan khách cứng người.
Thế tử vẫn cố cười:
“Vương phi… nên cẩn trọng lời nói. Ta chưa từng nhận bạc nào sai phép.”
Ngọc Yên đưa tay, Cẩm Thư phía sau dâng lên một cuộn giấy:
“Đây là ghi chép nhận hàng, có dấu ấn phủ Trấn Quốc Công. Người giao hàng năm đó… là thủ hạ thân cận của Thế tử.”
Thế tử tái mặt trong tích tắc.
Ngọc Yên nhìn thẳng vào hắn, cười nhạt:
“Năm đó ta không biết. Nhưng nay ta không còn là tiểu thư ngây thơ chỉ biết cầm kim thêu áo nữa.”
Nàng xoay người bước đi, áo choàng tung bay.
Sau lưng là một phủ danh môn… đang bắt đầu lung lay.
—
Ba ngày sau, Đô Sát Viện chính thức mở án điều tra phủ Trấn Quốc Công.
Lần này không còn là lời đồn. Họ cầm trong tay giấy nhận hàng, ký lục giao dịch, và đặc biệt là lời khai từ Lâm Uyển – người đứng giữa cả hai đầu mối: Bộ Hộ và Thế tử.
—
Trong thư phòng phủ Trấn Quốc Công, Thế tử ném chén trà xuống đất, mặt xanh mét:
“Một ả đàn bà như Tô Ngọc Yên mà dám ép ta tới nước này?!”
Một thân tín run rẩy thưa:
“Không phải chỉ mình nàng ấy… Có người bên Bộ Hộ cũng bắt đầu bị tra. Có lẽ… sẽ khai ra tên ngài.”
Thế tử giận tím mặt, mắng:
“Cút hết!”
Nhưng dù hắn có mắng bao nhiêu, thì chiếu chỉ từ triều đình vẫn tới.
“Phủ Trấn Quốc Công có dấu hiệu tham dự vào sai phạm quân lương năm xưa. Tạm thời đình chức Thế tử, yêu cầu giao nộp toàn bộ ghi chép liên quan trong vòng năm ngày.”
Tin này như lửa thiêu rụi lớp mặt nạ danh môn mà Thế tử từng đắp suốt bao năm.
—
Ngày thứ tư, người ta thấy một cỗ xe ngựa tồi tàn rời khỏi hậu môn phủ Trấn Quốc Công, trong xe là một nam nhân mặc áo vải thường, đầu đội mũ rộng vành – chính là Thế tử.
Hắn… đã bị tước bỏ danh vị, chờ tra hỏi.
Không còn là ngọc diện công tử, chẳng còn là niềm kiêu hãnh của một gia tộc trăm năm, hắn giờ đây chỉ là một kẻ đang lo giữ mạng, chờ xét xử.
Tin tức lan đến phủ Vinh Vương, người trong phủ không nói, nhưng ai cũng nhìn Tô Ngọc Yên bằng ánh mắt khác xưa.
Nàng chỉ đứng trong vườn, tay vén một nhành mai trắng, nhẹ giọng:
“Người ta bảo báo ứng thường đến chậm. Nhưng khi đã tới… thì không sót ai.