Chương 4

Tô lão gia đến phủ Vinh Vương xin gặp.
“Ngọc Yên… nếu trước kia cha đối xử khác…”
Ngọc Yên đáp:
“Cha chưa từng chọn ta. Vậy giờ cũng đừng cầu ta chọn lại cha.”

Tô lão gia bị điều tra. Sổ sách bị lật lại, phát hiện nhiều khoản bạc không rõ nguồn gốc liên quan Bộ Hộ.

Triều đình tuyên phạt:

“Tô Hữu Nhân – nhận lợi lộc bất minh, liên đới trong án giả mạo quân lương. Cách chức, tịch thu toàn bộ sản nghiệp, quản thúc tại gia suốt đời.”


Lâm thị bị phát hiện giữ thư tay của Lâm gia, che giấu chứng cứ.

Triều đình tuyên phạt:

“Lâm thị – cấu kết mưu hại vương thân, hậu thuẫn giả mạo sổ quân lương. Bị giam tại Bộ Hình, chờ ngày xét xử”

Trong ngục tối, Lâm thị níu lấy chấn song:

“Yên nhi! Ta là mẹ con!”

Ngọc Yên đứng ngoài:

“Ta chỉ có một người mẹ – là Trình thị, đã chết từ lâu. Còn bà… chưa từng xứng.”

Một tháng sau ngày triều đình kết án.

Lâm thị bị xử trảm. Lâm Uyển bị lưu đày nơi biên viễn. Thế tử phủ Trấn Quốc Công bị tước bỏ danh vị, sung công gia sản, lưu đày vĩnh viễn . Tô phủ bị phong ấn, Tô lão gia bị quản thúc suốt đời.

Cả kinh thành rúng động. Người ta không chỉ nhớ đến án quân lương, mà còn nhắc đến cái tên:

Tô Ngọc Yên – người phụ nữ dám một mình lật cả thế cờ đã định.

Tại phủ Vinh Vương.

Hôm đó, trời trong nắng nhẹ. Ngọc Yên đứng trong sân sau, tay cầm rương hành lý nhỏ.

Vinh Thân Vương bước ra, vẫn là dáng vẻ lạnh lùng quen thuộc. Nhưng giọng nói hôm nay… lại nhẹ hơn gió xuân.

“Muốn đi thật sao?”

Ngọc Yên gật đầu:

“Ngài từng nói ta không giống một thê tử. Quả thực, ta không sinh ra để chỉ ở yên trong hậu viện.
Nay nợ đã trả, thù đã xong… ta muốn dùng phần đời còn lại để sống theo cách của chính mình.”

Vinh Thân Vương im lặng rất lâu, rồi mở lời:

“Nếu có ngày ngươi muốn quay lại…”
“Cửa phủ này… sẽ không đóng.”

Ngọc Yên nhìn chàng, khẽ mỉm cười:

“Còn nếu ta không quay lại thì sao?”

Chàng đáp:

“Thì ta vẫn sẽ để dành một ngọn đèn… sáng suốt cả đời.”

Ngọc Yên rời đi trong một buổi sớm, không ai đưa tiễn ngoài một vệt nắng nghiêng.

Người ta nói sau này, có một nữ tử mở y quán nhỏ ở trấn ven sông, chữa bệnh cho dân nghèo, tinh thông luật pháp, thường được quan địa phương nhờ hỗ trợ xử kiện

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Lên đầu trang