Ba năm sau.
Trấn Vân Thủy, đầu xuân.
Trong y quán nhỏ bên bờ sông, Tô Ngọc Yên đang bắt mạch cho một bé gái bị cảm lạnh. Bên ngoài, hoa mai nở trắng cả lối đi.
Cẩm Thư bước vào, khẽ thì thầm:
“Có một vị khách lạ, nói muốn gặp cô nương. Hắn không nói tên, chỉ để lại một nhành mai.”
Ngọc Yên không nói gì. Tay nàng khựng lại nửa nhịp, rồi chậm rãi buông xuống.
Nàng bước ra, giữa vườn hoa trắng, thấy một bóng áo đen quen thuộc đứng dưới gốc mai.
Vinh Thân Vương vẫn vậy – lạnh lùng, cao ngạo, và lặng lẽ.
Chàng không nói gì. Nàng cũng không. Chỉ có gió xuân lướt qua, thổi bay một cánh mai trắng rơi xuống giữa hai người.
Cuối cùng, chàng cất lời:
“Ta đi tuần biên trở về, tiện đường ghé qua. Nghe nói nơi đây có một nữ tử giỏi y thuật, lại còn rất giỏi lật lại công lý cho dân nghèo.”
Ngọc Yên mỉm cười:
“Tin đồn luôn có phần thêu dệt.”
Chàng hỏi:
“Ngươi sống tốt không?”
Nàng đáp:
“Tốt. Còn ngài?”
Chàng im lặng một lúc, rồi dịu giọng:
“Nếu lần này ta không đi nữa… liệu ngươi có để ta ở lại?”
Ngọc Yên không trả lời. Nhưng nàng đưa tay ra, chạm nhẹ vào cánh mai đang rơi trên vai áo chàng.
“Cây mai này… nếu có thêm người tưới nước, chắc sẽ nở lâu hơn.”
Chàng nhìn nàng. Rồi cả hai cùng nhìn về phía cuối lối mòn phủ đầy hoa trắng.
Lần gặp lại này, không cần lời hứa.
Chỉ cần… không ai còn quay lưng.
Tác giả: Tử Vân Thanh Khê