Một đời trước, Tô Ngọc Yên là thiên kim danh môn, gả cho Thế tử phủ Trấn Quốc Công, hết lòng hiền lương thủ tiết, cam chịu mọi đắng cay. Thế nhưng lòng người khó đoán, kẻ nàng tin yêu lại đứng nhìn nàng bị hạ độc, mất con, rồi chết thảm nơi lãnh cung lạnh lẽo.
Trọng sinh trở lại đêm trước khi thành thân, Tô Ngọc Yên cười lạnh:
“Đã cho ta sống lại, ta đây không ngại quậy cho trời long đất lở. Phu quân? Cút! Tiện nhân? Chờ đó! Cả đời này, ta không làm hiền thê nữa, chỉ làm nữ ma đầu khiến thiên hạ run rẩy!”
Không còn yếu đuối, nàng chơi chiêu cao tay, đánh tráo hôn ước, lập tức gả vào cửa khác – không phải làm chính thê, mà làm… kế thất của một phế vương lạnh lùng, từng bị phế truất vì bị vu oan.
Cả kinh thành đều chờ xem nàng bị ép đến chết, nhưng không ai ngờ – một kẻ từng là “vô dụng vương gia” lại là kỳ tài ẩn nhẫn, còn nàng – lại là người từng một tay quản cả gia nghiệp lớn.
Kẻ phản bội, nàng khiến thân bại danh liệt.
Kẻ hãm hại, nàng khiến quay đầu van xin mạng sống.
Mà nam nhân lạnh lùng kia, từ khi nào đã bắt đầu “trợ thủ đắc lực”, rồi lại thành người duy nhất khiến nàng không nỡ buông tay?
Kiếp này, ta chỉ sống cho mình. Ai muốn hại ta – hãy chuẩn bị trả giá bằng cả đời!